Huỳnh Tuyền

《黃泉》 huáng quán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: suối vàng. Trong văn hóa Trung Quốc, nó chỉ cho Thế Giới cư trú của người chết. Người xưa cho rằng trời là đen huyền, đất là màu vàng; suối thì nằm trong lòng đất, nên có tên gọi là Huỳnh Tuyền. Có thuyết cho rằng, Trung Quốc lấy lưu vực Hoàng Hà () làm trung tâm, do vì đất màu vàng nên nước suối chảy ra cũng có màu như vậy. Người Trung Quốc quan niệm rằng dưới Âm Phủ có chín suối nước màu vàng, nên có tên gọi Cửu Tuyền (, Chín Suối). Cửu Tuyền hay Huỳnh Tuyền đều chỉ cho Thế Giới của người chết. Tương truyền vào thời Xuân Thu, có Trịnh Trang Công () rất có hiếu với mẹ, vì mẹ bất chính nên ông có lời thề rằng: “Bất cập Huỳnh Tuyền bất tương kiến dã (, không xuống Huỳnh Tuyền thì không gặp nhau).” Trong Tạp Khúc Ca Từ () 13 của Lạc Phủ Thi Tập () quyển 73 có câu: “Kết Phát đồng chẩm tịch, Huỳnh Tuyền cọng vi hữu (, nối tóc cùng gối chiếu, Huỳnh Tuyền làm bạn thân).” Hay trong bài Trường Hận Ca () của thi hào Bạch Cư Dị (, 772-846) nhà Đường còn có câu: “Thượng cùng Bích Lạc hạ Huỳnh Tuyền, lưỡng xứ mang mang giai bất kiến (, trên khắp trời xanh dưới Huỳnh Tuyền, hai chốn mịt mờ nào chẳng thấy).” Theo truyền thuyết thần thoại của Nhật Bản, có quốc gia Huỳnh Tuyền tên là Dạ Kiến (, Yomi). Nguyên Lai, cách phát âm yomi này còn có nghĩa là yume (, mộng). Về sau, từ yomi này gắn liền với Thế Giới của người chết. Trong Cổ Sự Ký (, Kojiki), sử thư tối cổ của Nhật Bản, có đề cập đến Huỳnh Tuyền Quốc (). Thời xa xưa của Nhật Bản có tồn tại Huỳnh Tuyền Lộ (); nó gắn liền với Vi Nguyên Trung Quốc (, Ashihara-no-Nakatsukuni, tên gọi khác của nước Nhật) ở vùng Huỳnh Tuyền Tỷ Lương Phản (, Yomotsuhirasaka). Tương truyền chàng nam thần Y Tà Na Kì (, Izanaki) đuổi theo người vợ là nữ thần Y Tà Na Mỹ (, Izanami) đã chết, đi qua con đường này và vào tiểu quốc Nenokatasukuni (, địa vức lấy An Lai Thị [, Yasugi-shi], Huyện Đảo Căn [, Shimane-ken] làm trung tâm; là nguyên ngữ của Đảo Căn []). Huỳnh Tuyền Tỷ Lương Phản ở gần An Lai Thị, được định vị là Đông Xuất Vân Đinh (, Higashiizumo-chō). Tuy nhiên, Y Tà Na Kì lại lỗi hẹn với vợ, nhìn thấy người vợ xinh đẹp của mình bị con giòi ăn thịt, bèn tức giận và quay trở về. Khi ấy, để tránh người vợ và đoàn nữ binh xấu xí thủ hạ dưới Huỳnh Tuyền đuổi theo, chàng thanh niên lấy tảng đá lớn lấp con đường Huỳnh Tuyền. Tảng đá lớn này được gọi là Đạo Phản Đại Thần (, Chigaeshi-no-Ōkami). Nữa phần còn lại của con đường này là Y Phú Dạ Phản (, hiện tại nằm ở Đông Xuất Vân Đinh, Huyện Đảo Căn). Ngoài ra, cũng có thuyết cho rằng vùng đất Huỳnh Tuyền là Hùng Dã (, Kumano). Quan niệm về Huỳnh Tuyền (suối vàng) cũng thịnh hành ở Việt Nam như trong Truyện Kiều của Nguyễn Du có câu: “Đã không kẻ đoái người hoài, sẵn đây ta kiếm một vài nén hương, gọi là gặp gỡ giữa đường, họa là ng­ười dưới suối vàng biết cho.”