Huyền Văn

《玄文》 xuán wén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa khác nhau. (1) Chỉ cho loại hoa văn có màu đen huyền. Như trong Sở Từ (), chương 9, phần Hoài Sa () có câu: “Huyền Văn xử u hề, mông tẩu vị chi bất chương (, hoa văn đen chỗ tối chừ, mắt mờ bảo chẳng thấy rõ).” Nhà ngôn ngữ học Khương Lượng Phu (, 1902-1995) chú thích rằng: “Huyền Văn, hắc văn dã (, Huyền Văn là hoa văn màu đen).” (2) Chỉ cho chiếu lịnh hay Thánh chỉ của triều đình. Như trong bài Tiêu Bái Thái Úy Dương Châu Mục Biểu () của Giang Yêm (, 444-505) nhà Lương thời Nam Triều có câu: “Huyền Văn ký giáng, điêu điệp tăng huy (, chiếu chỉ ban xuống, điệp khắc rạng ngời).” (3) Chỉ cho văn từ thâm áo. Như trong Bài Vị Long Tuyền Tự Mộ Tạo Tàng Kinh Lâu Khải () của Củng Tự Trân (, 1792-1841) nhà Thanh có đoạn rằng: “Minh chi sĩ đại phu, tịch thừa bình chi thanh hà, vãng vãng thám bí điển, vấn Huyền Văn, Chi Na thạnh hữu thuật tác (, các nhà sĩ đại phu nhà Minh, nhân những lúc nhàn rỗi thời thái bình, học hỏi văn từ thâm áo, nên Trung Hoa có rất nhiều trước tác).” Trong Tu Hoa Nghiêm Áo Chỉ Vọng Tận Hoàn Nguyên Quán (, Taishō Vol. 45, No. 1876) có đoạn: “Bị Tam Tạng chi Huyền Văn, bằng Ngũ Thừa Chi Diệu chỉ, phồn từ tất tước, khuyết nghĩa phục toàn (, đủ Ba Tạng ấy Huyền Văn, nương Năm Thừa ý diệu, từ nhiều bỏ bớt, nghĩa thiếu lại tròn).” Hay trong Cao Phong Long Tuyền Viện Nhân Sư Tập Hiền Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 65, No. 1277) quyển 2 cũng có đoạn rằng: “Đại Giác di ngôn, quần sanh Pháp Lạc, thậm thâm áo nghĩa, Bí Mật Huyền Văn, Long Vương kính nhi Hải Tạng thu, Đế Thích khâm nhi thiên thần phủng (, đấng Đại Giác dặn dò, Chúng Sanh hưởng Pháp Lạc, thâm sâu áo nghĩa, Bí Mật Huyền Văn, Long Vương kính trọng mà biển cả thu giữ, Đế Thích khâm phục mà thiên thần trân trọng).”