Huyền Nghiễm
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(675-742) Vị tăng Trung Quốc, sống vào đời Đường, người ở Chư kí (Chiết giang), họ Từ. Năm 12 tuổi, sư theo ngài Tăng huy ở Phú xuân. Năm 20 tuổi, sư Xuất Gia ở chùa Huyền lựu, y vào ngài Đạo ngạn ở Quang châu Thụ Giới Cụ Túc. Sau, sư đến Trường an, được các Luật Sư Mãn ý và Dung tế Ấn Khả. Do đó, sư nổi tiếng khắp kinh đô và được xếp vào hàng Đại Đức của chùa An quốc và chùa Phật Thụ kí. Không bao lâu, sư trở về Giang tả, chuyên giảng dạy luật Tứ phần. Sư ở chùa Pháp hoa tại Việt châu, Cấm Túc gần 30 năm. Năm Khai nguyên 24 (736), vua Đường Huyền Tông chú thích kinh Kim Cương Bát Nhã, ban lệnh giảng kinh này khắp trong nước, ông Nguyên ngạn trọng thỉnh sư ra tuyên giảng. Năm Khai nguyên 26 (738), Châu lệ thỉnh Sư Chủ trì việc giảng kinh, nhân dịp này, có cả vạn người xin Xuất Gia Thụ Giới. Niên hiệu Thiên bảo năm đầu (742), sư tịch, thọ 68 tuổi. Đệ Tử của sư có các vị: Thần ung, Đàm tuấn, Sùng mặc, Sùng hiểu, Duy trạm, Đạo Chiêu…. Tác phẩm của sư gồm có: Hành sự sao phụ thiên kí 10 quyển, Yết Ma thuật chương 3 thiên, Kim Cương nghĩa sớ 7 quyển. [X. Tống Cao Tăng truyên Quyển 14].