Hưu Đồ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phù Đồ. Chỉ cho đức Phật hoặc chúng tăng. Truyện Hoắc khứ bệnh trong Hán thư chép: Bắt Hưu Đồ tế người Thiên kim . Hưu Đồ ở đây chỉ cho chúng tăng. Ngụy lược Tây di truyện chép: Niên hiệu Nguyên thọ năm đầu đời vua Ai đế, Tiến sĩ Cảnh hiến được Sứ Giả của vua nước Đại Nguyệt Thị là Y tồn Khẩu Truyền Hưu Đồ kinh . Hưu Đồ ở đây chỉ cho đức Phật; còn Hưu Đồ kinh tức là kinh Phật. Ngoài ra, theo thuyết của ông Nguyễn nguyên, thì Phật giáo được truyền vào Trung Quốc từ thời Tây Hán, lúc đầu gọi là Hưu Đồ, sau gọi là Phù Đồ, Phật đồ, Phật Đà, đều là từ một chữ Phạm mà dịch âm khác nhau. [X. Ngụy thư Thích Lão Chí 20]. (xt. Phật, Phù Đồ).