Hướng Thượng Nhất Lộ

《向上一路》 xiàng shàng yī lù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đồng nghĩa với Hướng Thượng Nhất Trước. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Chỉ cho Đại đạo chân chính tuyệt đối, dứt bặt ngôn ngữ, suy tư. Chương Bàn Sơn Bảo Tích trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 7 (Đại 51, 253 trung), nói: Một con đường Hướng Thượng, nghìn Thánh không truyền, người học luống công, nhọc mình, như vượn bắt bóng . Vì con đường Hướng Thượng này là đạo mầu nhiệm, xa thẳm mà nghìn Thánh không truyền, là cái mà đức Thích Ca không nói, ngài Đạt Ma im lặng, vượt ngoài ngôn ngữ Tâm Niệm, đó là đạo vô thượng chí chân, chỉ tự chứng tự biết mà thôi. [X. tắc 12 trong Bích Nham Lục].