Huân Hao

《焄蒿》 xūn hāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hương vị xuất phát từ vật phẩm dâng cúng trong khi cúng tế, sau đó từ này cũng được dùng để chỉ cho việc cúng tế. Như trong bài thơ Trừ Dạ Cảm Hoài () có câu: “Huân Hao phụng từ sự, khổ lệ lạc tửu chi (, cúng tế phụng thờ việc, lệ đắng chén rượu rơi).” Hay trong bài thơ Long Môn () của Cố Viêm Võ (, 1613-1682) nhà Thanh lại có câu: “Nhập miếu Huân Hao tiếp, lâm lưu tưởng tượng tồn (, vào miếu cúng tế tiếp, đến dòng tưởng tượng còn).” Trong Hoằng Minh Tập (, Taishō Vol. 52, No. 2102) quyển 3, phần Thích Quân Thiện Nan (), có đoạn: “Vi khuyến hóa chi bổn, diễn Huân Hao chi đáp, minh lai sanh chi nghiệm (, lấy khuyến hóa làm gốc, bày cúng tế đáp đền, rõ đời sau ứng nghiệm).” Lại trong Tứ Minh Tôn Giả Giáo Hành Lục (, Taishō Vol. 46, No. 1937) quyển 7, phần Loa Khê Di Tháp Ký (谿), có câu: “Tuy nhiên học giả chi đốc, tư chi chí Huân Hao thê sảng (, tuy nhiên học giả dốc một lòng tin, nghĩ đến tận cùng cúng tế thật xót thương).”