Hồng Trần

《紅塵》 hóng chén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: nguyên nghĩa là bụi đất nhìn như thể màu hồng dưới ánh mặt trời, từ đó nó có nghĩa là cuộc sống Thế Tục, hay chuyện đời phiền toái. Trong bộ Vĩnh Bình Quảng Lục 10 (, Eiheikōroku) của Thiền Sư Đạo Nguyên (, Dōgen, 1200-1253), vị tổ khai sáng ra Tào Động Tông (, Sōtō-shū) Nhật Bản, có mấy câu thơ rằng: “Tây lai tổ đạo ngã truyền Đông, câu nguyệt canh vân mộ cổ phong, Thế Tục Hồng Trần phi bất đáo, thâm sơn tuyết dạ thảo am trung (西, Tổ đạo Tây lai ta truyền Đông, câu nguyệt cày mây nhớ cổ phong, bụi trần Thế Tục nào vướng lụy, thâm sơn đêm tuyết thảo am nằm).”