Hoè An Quốc Ngữ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tác phẩm, 7 quyển, do ngài Bạch ẩn Tuệ hạc, người Nhật soạn, ngài Nhất nặc ghi chép, ấn hành năm 1750, được thu vào Đại chính tạng tập 81. Nội dung sách này Bình Xướng bộ Tông Phong Diệu Siêu Ngữ Lục của Quốc Sư Đại đăng. Những câu ngắn gọn dưới dấu hiệu (O) là phần nói lên chỗ tâm đắc của Tác Giả đối với yếu chỉ của Tông Thừa. Ngài Tuệ hạc dùng từ Hòe an quốc trong Nam Kha kí để đặt tên cho tác phẩm của mình là tự khiêm rằng những lời trong sách này chỉ là lời nói trong mộng mà thôi. Toàn sách gồm các phần: Lời dạy khai pháp, Yếu ngữ khi trụ ở chùa Đại Đức (gồm quyển 1, 2); Yếu ngữ khi trụ ở chùa Sùng phúc (quyển 3); Yếu ngữ khi dời chùa Sùng phúc trở về chùa Đại Đức (quyển 4); Tụng Cổ (các quyển 5, 6), Niêm Cổ (quyển 7). Ngài Tuệ hạc lấy cách thức của Bích Nham Lục, Thung Dung Lục làm qui tắc mà phát huy 10 bài Niêm Cổ trong quyển 7 để làm trọng tâm cho tác phẩm này.