Hoằng Trí Tứ Tá

《宏智四借》 hóng zhì sì jiè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bốn pháp do Thiền Sư Hoành trí đời Tống đặt ra để chỉ rõ con đường tu hành cốt yếu cho người học:
1. Tá công minh vị: Dựa vào Tác Dụng (công) của muôn vật trong Thế Giới Hiện Tượng để rõ suốt Bản Thể (vị) của chúng.
2. Tá vị minh công: Dựa vào Bản Thể (vị) của muôn vật để làm sáng tỏ Tác Dụng (công) của chúng.
3. Tá tá bất tá tá: Bản ThểTác Dụng của muôn vật đều mất, không một vật nào còn tồn tại.
4. Toàn siêu bất tá tá: Vượt lên không vị thứ 3 mà đạt tới cảnh giới tự do chẳng còn một niệm. [X. Động Thượng Cổ Triệt Q. 1.; Hoành trí Thiền Sư quảng lục Q. 8.].