Hoàng Thiên

《皇天》 huáng tiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: là tiếng kính xưng ông trời, trời xanh; còn gọi là Hoàng Thiên Thượng Đế (), Hạo Thiên Thượng Đế (), một trong các vị thần của Đạo Giáo. Tên gọi của vị này xuất hiện sớm nhất trong Thượng Thư (), Thi Kinh (), là vị Thần Chủ tể của trời đất vũ trụ. Theo tác phẩm Trung Quốc Tôn Giáo Tư Tưởng Sử Đại Cương (, do Nhà Xuất Bản Dân Quốc Học Thuật Kinh Điển Văn Khố [] ấn hành) của Vương Trị Tâm (), trong truyện thần thoại thời thượng cổ của Trung Quốc có đề cập rằng Hạo Thiên (tức Hoàng Thiên) Thượng Đế là đấng tối tôn kính, kế đến là Thương Đế (, hay Viêm Đế []) ở phương Đông, chủ về mộc, tên là Linh Uy Ngưỡng (); Xích Đế () ở phương Nam, chủ về hỏa, tên là Xích Nộ (, hay Xích Hỏa Tiêu Nộ []); Hoàng Đế () ở trung ương, chủ về Thổ, tên là Xu Nữu (); Bạch Đế () ở phương Tây, chủ về kim, tên là Bạch Chiêu Cứ (); Hắc Đế () ở phương Bắc, chủ về thủy, tên là Diệp Quang Kỷ (). Từ quan điểm này, ta thấy rằng Thượng Đế chỉ có một mà thôi, tức Hoàng Thiên Thượng Đế. Ngoài ra các vị đế khác thì không ít. Chữ “Đế ()” được dùng đơn độc trong Thi Kinh (), Thư Kinh (), Dịch Kinh (), các đỉnh chuông, văn giáp cốt đều chỉ Thượng Đế. Quách Mạt Nhược (, 1892-1978) cho rằng: “Thượng hạ bổn lai thị tương đối đích tự, hữu Thượng Đế nhất định dĩ hữu Hạ Đế (, xưa nay Thượng và Hạ là hai từ mang tính tương đối, có Thượng Đế nhất định phải có Hạ Đế).” Thi Kinh, phần Đại Nhã () cũng như Chu Tụng () có câu rằng: “Thiên sanh chưng dân, hữu vật hữu tắc (, Trời sanh ra lũ dân, có vật thì có quy tắc).” Rõ ràng điều này muốn nhấn mạnh rằng Hạo Thiên Thượng Đế sinh Dưỡng Nhân dân, sáng tạo vạn vật, định ra Pháp Luật; cho nên Ngài là đấng sáng tạo. Trong phần Tiểu Nhã () và Đại Nhã () của tác phẩm trên cũng có câu: “Minh minh Thiên Thượng, chiếu lâm Hạ Địa (, sáng tỏ trên trời, chiếu xuống dưới đất)”, hay “Hoàng tai Thượng Đế, Lâm Hạ hữu hách (, Lớn thay Thượng Đế, giáng xuống lẫm liệt)”, hoặc “đãng đãng Thượng Đế, hạ dân chi tịch (, vời vợi Thượng Đế, thâu khắp vạn dân)”; chứng tỏ muốn nói rằng Thượng Đế là đấng Chủ Tể của vạn dân vốn rất từ ái, vĩ đại, uy phong, vĩnh hằng, vô hạn. Trong chương Hy () 15 của Tả Truyện () có đoạn rằng: “Quân lý Hậu Thổ nhi tải Hoàng Thiên (, người tuy đạp lên Thần Đất mà đội ông Trời).” Hoàng Thiên Hậu Thổ là thần Trời và thần Đất, là thuật ngữ thường đi chung với nhau. Như trong tác phẩm Cán Sa Ký (), phần Phạt Việt () của Lương Thần Ngư (, 1520-1580) nhà Minh có câu: “Hoàng Thiên Hậu Thổ, giám sanh bình trung hiếu chi tâm, danh sơn đại xuyên, lượng túc tích anh hào chi khí (宿, Hoàng Thiên Hậu Thổ, chứng giám tâm trung hiếu trong đời, núi cao sông lớn, giữ mãi khí anh hào xưa kia).”