Hoàng Mai
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tên huyện, ở phía đông nam tỉnh Hồ bắc, Trung Quốc. Huyện Hoàng Mai có 2 núi Đông Sơn và Tây sơn, là nơi Tứ tổ Đạo Tín và Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn Tham Thiền Ngộ Đạo, Ngũ Tổ lấy nơi này làm căn cứ địa để mở rộng Pháp Môn Đông Sơn. Trong đó, ngài Đạo Tín ở chùa Chính Giác, núi Song phong (Tây sơn) cách huyện Hoàng Mai 17 km về mạn Tây bắc; còn ngài Hoằng Nhẫn thì ở chùa Chân tuệ, núi Phùng mậu (Đông Sơn) cách huyện Hoàng Mai 17km về phía Đông bắc; Lục tổ Tuệ năng thừa kế y bát của Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn, hoằng pháp ở chùa Đông tiệm thuộc ngoại thành mạn Tây nam huyện Hoàng Mai. Từ đó về sau, Tùng Lâm mọc lên khắp nơi và huyện Hoàng Mai trở thành địa danh nổi tiếng của Phật giáo, trong lịch sử gọi là Hoàng Mai Phật Quốc (Hoàng Mai nước Phật). Ở huyện Hoàng Mai có chùa Lão tổ, chùa Tứ tổ và chùa Ngũ Tổ là 3 Thiền Lâm lớn nhất. Cách huyện Hoàng Mai 23km về mạn Tây bắc có núi Hoàng Mai, trong đó mọc rất nhiều cây mai nên gọi là núi Hoàng Mai, vua Thánh tổ nhà Thanh có ban tấm biển hiệu đề là Thiên hạ đệ Nhất Sơn .