Hoàng Hành

《璜珩》 huáng háng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hay hành hoàng (); hành () là viên ngọc đeo ở trên, hoàng () là viên đeo bên dưới. Như trong bài Tây Dịch Cáo Từ (西), phần Tằng Tổ Mẫu Lý Thị Yến Quốc (), của Tô Triệt (, 1039-1112) nhà Tống có câu: “Hành hoàng chi tiết, động tất dĩ thời (, nhịp điệu ngọc trên dưới, động tất theo thời gian).” Hay trong bài thơ Trừ Tịch Tả Hoài () của Huệ Sĩ Kỳ (, 1671-1741) nhà Thanh cũng có câu: “Cung cung giai tiên hậu, tạp bội minh hành hoàng (, kính cẩn theo sau trước, ngọc bội reo dưới trên).”