Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Phục Cổ Kí
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Hoa nghiêm Nhất Thừa giáo nghĩa Phân Tề chương phục cổ kí, Hoa nghiêm phục cổ kí, Ngũ Giáo chương phục cổ kí, Phục cổ kí. Tác phẩm, 3 hoặc 6 quyển, do ngài Khả đường Sư Hội và Đệ Tử là sư Thiện hi soạn vào đời Tống, được thu vào Vạn tục tạng tập 103. Nội dung sách này giải thích bộ Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương (căn cứ theo bản hiệu đính của ngài Thủy tịnh nguyên đời Hậu Tấn), là một trong 4 bản chú sớ lớn của tông Hoa nghiêm đời Tống. Ngài Sư Hội thủo nhỏ đã học kinh Hoa nghiêm, tinh thông bộ Hoa Nghiêm Khổng Mục Chương. Lúc còn trẻ ngài đã chú thích bộ Hoa nghiêm đồng giáo Nhất Thừa sách 1 quyển, Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương phần tân 2 quyển. Mãi đến năm 65 tuổi ngài mới soạn sách này, nhưng khi soạn đến chương Đoạn Hoặc Phân Tề thì ngài bỗng nhuốm bệnh rồi Thị Tịch. Sau Đệ Tử ngài là sư Thiện hi tiếp nối chí nguyện của ngài mà hoàn thành bộ sách này. Cứ theo lời tựa của sư Thiện hi, thì đương thời ngài Sư Hội có nhiều sách chú thích bộ Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương đã hiểu lầm giáo nghĩa của ngài Trí Nghiễm và ngài Pháp Tạng. Riêng sách này đã giải thích theo đúng nghĩa cổ, vì thế mới đặt tên là Phục Cổ . Ngài Hi Địch đời Tống có soạn Bình phục cổ kí để bàn giải về sách này, nhận định rằng nội dung sách này y theo văn mà giải nghĩa, tuy có chỗ phát huy, nhưng về nghĩa Tính Tướng dung hợp thì không giải rõ được, nên chưa trọn vẹn.