Hoả Châu

《火珠》 huǒ zhū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vật trang trí đặt ở trên nóc tháp. Trên Cửu Luân của đỉnh tháp để một vật trang sức hình viên ngọc báu, chung quanh có hình ngọn lửa cháy, gọi là Hỏa châu. (xt. Thủy Yên).