Hộ Pháp

《護法》 hù fǎ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: bảo hộ, hộ trì chánh pháp. Tương truyền đức Phật từng phái 4 vị Đại Thanh Văn, 16 vị A La Hán () đến để hộ trì Phật Pháp. Bên cạnh đó, lại có Phạm Thiên (), Đế Thích Thiên (), Tứ Thiên Vương (, 4 Thiên Vương), Thập Nhị Thần Tướng (, 12 Thần Tướng), 28 bộ chúng, 13 phiên thần, 36 thần vương, 18 Thiện Thần chốn Già Lam, Long Vương, Quỷ Thần, v.v., nhân nghe đức Phật Thuyết pháp mà Thệ Nguyện hộ trì Phật Pháp. Những vị này được gọi là Thần Hộ Pháp, hay Hộ Pháp Thiện Thần (). Ngoài ra, các bậc đế vương, Đàn Việt, Phật tử đều là những người Hộ Pháp đắc lực. Trong số các Thần Hộ Pháp, có vị là Thiện Thần, nhưng cũng có vị là hung thần, ác thần. Họ có trách nhiệm bảo hộ Chúng Sanh, đầy đủ 4 Công Đức độ đời là làm cho tiêu trừ mọi tai họa, làm tăng trưởng ích lợi, tạo sự kính mến thương yêu, và hàng phục. Đặc biệt, Quan Vũ (, tức Quan Thánh Đế Quân []) cũng trở thành Thần Hộ Pháp, sau khi được Trí Khải Đại Sư (, 538-397) dùng pháp Phật làm cho Siêu Độ và thoát khỏi thân quỷ.