Hộ Mạng

《護命》 hù mìng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gomyō, 750-834: vị tăng của Pháp Tướng Tông Nhật Bản, sống vào khoảng hai Thời Đại Nại Lương và Bình An, húy Hộ Mạng (), thông xưng là Tiểu Tháp Viện Tăng Chánh (), xuất thân Mỹ Nùng (, thuộc Gifu-ken []), họ Tần (). Năm 10 tuổi, ông theo Đạo Hưng (, Dōkō) ở Mỹ Nùng Quốc Phận Tự () học cách đọc âm Pháp Hoa Kinh (), Tối Thắng Vương Kinh () và đến năm 766 thì thọ Cụ Túc gới tại Giới Đàn viện của Đông Đại Tự (, Tōdai-ji). Sau đó, ông theo Vạn Diệu (耀, Manyō), Thắng Ngộ (, Shōgo)Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji) học về Pháp Tướng và sống tại một ngôi tháp nhỏ trong chùa. Năm 794, trong lễ hội cúng dường tại Nhất Thừa Chỉ Quán Viện () trên Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), ông làm vị đạo sư Tán Hoa. Đến năm 805, ông làm giảng sư tại Tối Thắng Hội () trong cung nội và sau đó được bổ nhiệm làm Luật Sư. Vào năm 816, khi Giới Đàn Đại Thừa được triều đình cho phép thành lập, ông Đảm Đương trách nhiệm Thượng Thủ Tăng Cang, rồi dâng thư xin từ chức Đại Tăng Đô và lui về ẩn cư tại Sơn Điền Tự (, Yamada-dera). Năm 823, khi Thuần Hòa Thiên Hoàng (, Junna Tennō) tức vị, ông lại được đãi ngộ với chức Đại Tăng Đô và năm 827 thì trở thành Tăng Chánh. Đến năm 830, ông dâng lên nhà vua bản Đại Thừa Pháp Tướng Nghiên Thần Chương () và tận lực chấn hưng Pháp Tướng Tông. Trước tác của ông có rất nhiều như Đại Thừa Pháp Tướng Nghiên Thần Chương () 5 quyển, Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương() 3 quyển, Pháp Uyển Giải Tiết Chương Ký () 20 quyển, v.v.