Hiển Chơn

《顯眞》 xiǎn zhēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Genshin, 1131-1192: vị Tăng của Thiên Thai Tông sống vào khoảng cuối thời Bình An và đầu thời Liêm Thương, vị Thiên Thai Tọa Chủ đời thứ 61, húy là Hiển Chơn (), hiệu là Tuyên Dương Phòng (), con trai của vị Trưởng Quan Kami vùng Mỹ Tác (, Mimasaka) là Đằng Nguyên Hiển Năng (). Lúc còn nhỏ tuổi, ông đã lên Tỷ Duệ Sơn học của Hiển và Mật Giáo với Minh Vân () và Tướng Thật (). Sau đó theo lời yêu cầu của triều đình, ông ra làm Phật Sự và làm chức Biệt Đương của ngôi đền Kỳ Viên Xã (, Gionsha). Đến năm 1173, ông từ quan, đến dựng thảo am ở vùng Đại Nguyên (, Ōhara), Lạc Bắc và chuyên tâm tu niệm. Năm 1186, ông được Nguyên Không () mời đến Thắng Lâm Tự (), và rất nổi tiếng với tài năng hùng biện Phật Pháp nơi đây. Năm 1190, thể theo mệnh của Hậu Bạch Hà Pháp Hoàng (), ông được bổ nhiệm làm Thiên Thai Tọa Chủ. Trước tác của ông có Sơn Gia Yếu Lược Ký () 1 quyển.