Hiển Chật

《顯秩》 xiǎn zhì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: quan vị hiển hách. Như trong bài Dương Kinh Châu Lụy () của Phan Nhạc (, 247-300) nhà Tấn có câu: “Dụng tích sĩ vũ, ưng tư Hiển Chật (, ban cho nhà cửa, nhận lấy quan vị).” Hay trong tác phẩm Kim Liên(), phần Khống Đại () của Trần Nhữ Nguyên (, ?-?) nhà Minh có đoạn: “Tưởng Tô Thức tự phụ kỳ tài, kí trăn Hiển Chật, kim trí ngoại quận, trung đa quyết vọng nhĩ (, tưởng Tô Thức tự phụ vào tài năng đặc biệt của mình, mong muốn được quan vị hiển hách; nay an trí tại quận ngoài xa, trong lòng nhiều oán trách vậy).”