Hành Đoan
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(1254-1341) Vị Thiền tăng thuộc phái Đại tuệ, tông Lâm tế ở đời Nguyên, người huyện Lâm hải, tỉnh Chiết giang, họ Hà, hiệu Nguyên tẩu. Sư sinh ra trong một gia đình Nho Giáo, lên 6 tuổi bắt đầu học Nho với thân mẫu. Lớn lên, sư theo người chú là Mậu Thượng Nhân Xuất Gia ở viện Hóa thành, rồi Tham Học ngài Tạng tẩu Thiện trân ở Kính Sơn và đắc pháp. Năm Đại Đức thứ 4 (1300), sư trụ trì Tư phúc Thiền tự ở núi Tường phụng thuộc Hồ châu (tỉnh Chiết giang). Năm Đại Đức thứ 8 (1304), vua ra sắc chỉ cho sư ở chùa Trung Thiên Trúc vạn thọ và ban hiệu Tuệ Văn Chính Biện Thiền Sư . Không bao lâu, sư đến ở chùa Linh ẩn cảnh đức, được vua ban thêm cho hiệu Phật Nhật Phổ Chiếu . Năm Chí trị thứ 2 (1322), sư đến ở chùa Hưng thánh vạn thọ tại Kính Sơn. Trong thời gian ấy, sư 3 lần được ban áo Ca Sa kim lan và được các Hoàng đế qui y. Ngày mồng 4 tháng 8 niên hiệu Chí chính năm đầu (1341) sư tịch, hưởng thọ 88 tuổi, 78 tuổi đạo. Tác phẩm: Tuệ văn chính biện Phật Nhật phổ chiếu Nguyên tẩu đoan Thiền Sư Ngữ Lục 8 quyển. [X. Nam Tống Nguyên Minh Thiền Lâm Tăng Bảo Truyện Q. 10.; Tục Truyền Đăng lục Q. 38.; Tăng tục Truyền Đăng lục Q. 3.].