Hài Cốt

《骸骨》 hái gǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Zaíkara. Dịch âm: Thương Yết La. Bộ xương còn lại sau khi xác chết rữa nát. Hoặc chỉ gọi riêng xương đầu lâu. Ngoài ra, pháp tu Quán Tưởng Thân Thể người ta là bộ xương trắng mà Hành Giả tu tập để Đối Trị Phiền Não Tham Dục, gọi là Cốt tưởng, hoặc Bạch Cốt Quán, là một trong Cửu Tưởng. (xt. Cửu Tưởng).