Hạc Diễm, Hạc Diệm

《鶴燄, 鶴焰》 hè yàn hè yàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: lửa đuốc, lửa nến. Vì bệ cây nến đứng thẳng Trang Nghiêm như con hạc, nên có tên như vậy. Như trong bài Vịnh Trì Trung Chúc Ảnh () của Lương Nguyên Đế (, tại vị 552-554) thời Nam Triều có câu: “Ngư đăng thả diệt tẫn, hạc diễm tạm đình huy (, đèn chài còn tắt ngúm, lửa nến tạm dừng cháy).” Hay trong bài thơ Thượng Nguyên Chế Thi () của Hạ Tủng (, 985-1051) nhà Tống lại có câu: “Bảo Phường nguyệt kiểu long đăng đạm, tử quán phong vi hạc diễm bình (, chùa chiền trăng tỏ đèn heo hắt, lữ quán gió hiu đèn đứng yên).” Trong Cao Phong Long Tuyền Viện Nhân Sư Tập Hiền Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 65, No. 1277) quyển 3 có đoạn: “Hạc diễm huỳnh hoàng chiếu mê mông, Ngọc Đế Tô Du vạn hộc trung (, lửa nến lập lòe chiếu sáng mơ, dầu bơ Ngọc Đế muôn hộc trong).” Hay tại Đại Chính Điện (殿) của Cố Cung bên Trung Quốc, vua Càn Long (, tại vị 1745-1796) nhà Thanh có đề hai câu: “Long tiên thúy niệu Kim Tiên vũ, hạc diễm hồng phiên Bảo Tướng Hoa (, cỏ thơm yểu điệu tiên trời điện, lửa nến chuyển hồng tướng báu hoa).” Trong Đạo Môn Khoa Phạm Đại Toàn Tập () tập I của Đạo Giáo, phần Sanh Nhật Bổn Mạng Nghi () có câu: “Đăng phân hạc diễm chi huy, hương tán long yên chi tuệ (, đèn chia lửa nến rực soi, hương tỏa khói rồng ánh đuốc).”