Hạ Kiên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Kiên hạ, Kiên Thứ. Đối lại với Kiên thượng (hoặc Thượng Kiên). Chỉ cho vị trí ở gần kề phía dưới chỗ ngồi của mình. Trái lại, nếu vị trí gần với chỗ ngồi của mình ở phía trên, thì gọi là Thượng Kiên. Điều Phó Chúc phạn trong Thiền uyển thanh qui (Vạn tục 111, 441 hạ), nói: Đầu đũa và thìa quay phía Thượng Kiên, cái cọ bát để ở riềm ngoài của Hạ Kiên .