Giác Siêu

《覺超》 jué chāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kakuchō, 960-1034: Học Tăng của Thiên Thai Tông Nhật Bản, sống vào khoảng giữa thời Bình An, vị tổ của Dòng Xuyên (), húyGiác Siêu (), thông xưng là Đâu Suất Tiên Đức (), Đâu Suất Giác Siêu (), xuất thân vùng Đại Đảo (), Hòa Tuyền (, Izumi), thuộc dòng họ Cự Thế (). Năm lên 13 tuổi, song thân đều qua đời, được Nguyên Tín (, Genshin) dẫn lên Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), theo hầu Lương Nguyên (, Ryōgen) cũng như Khánh Viên (, Keien), nghiên tầm giáo lý Mật Giáo. Sau đó, ông đến trú tại Đâu Suất Viện (), Thủ Lăng Nghiêm Viện ()Hoành Xuyên (, Yokokawa) và chuyên tâm trước tác. Năm 1002, ông làm giảng sư cho hội Tối Thắng Giảng () và đến năm 1009 thì làm Quyền Thiếu Tăng Đô (). Đặc biệt, ông rất tinh thông về Mật Giáo, pháp phái của ông là Dòng Xuyên. Trước tác của ông có rất nhiều như Thai Tạng Tam Mật Sao () 5 quyển, Kim Cang Tam Mật Sao () 5 quyển, Đông Tây Mạn Trà La Sao (西) 4 quyển, Vãng Sanh Cực Lạc Vấn Đáp () 1 quyển, v.v.