Duyên Lự Tâm

《緣慮心》 yuán lǜ xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong bốn tâm. Cũng gọi Lự tri tâm, Lự tri Duyên Lự Tâm. Là Tâm Duyên theo cảnh giới, nhớ tưởng sự vật. Tức là tám Tâm Thức: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, mạt na và A lại da. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 1.; Thiền Nguyên Chư Thuyên Tập Đô Tự Q.thượng phần 1]. (xt. Tứ Tâm).