Duy Khẩu Thực
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Duy tà thực. Duy chỉ cho bốn phương. Tỉ khưu học các nghề Chú Thuật, bói toán để đoán lành dữ làm kế mưu sinh, gọi là Duy Khẩu Thực. Đây là một trong bốn Tà Mệnh mà đức Phật cấm các tỉ khưu không được làm. [X. kinh Tạp a hàm Q. 18.; Pháp Uyển Châu Lâm Q. 90.]. (xt. Tứ Chủng Tà Mệnh).