Dược Thụ Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Dược Vương thụ. Cỏ và cây có thể được dùng làm thuốc chữa bệnh gọi là dược thảo (cỏ thuốc), dược thụ (cây thuốc). Trong đó, thuốc hay nhất, tốt nhất gọi là Dược Vương (vua thuốc). Nếu người ta đứng trước cây thuốc ấy thì thấy rõ tất cả lục phủ, Ngũ Tạng của mình. Kinh Thắng thiên vương Bát Nhã Ba La Mật quyển 3 (Đại 8, 705 thượng), nói : Vì Chúng Sinh mà làm chỗ nương tựa, chữa các bệnh như Dược Thụ Vương. [X. kinh Nại nữ Nhân Duyên].