Dụng Diệt

《用滅》 yòng miè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại với Thể Diệt. Chấm dứt Tác Dụng. Giáo nghĩa Tam Thế thực hữu (ba đời thực có) của luận Câu xá cho rằng khi các Pháp Diệt, thể của chúng không diệt, vì thể là hằng hữu thường còn, chỉ có tác Dụng Diệt mất mà thôi. (xt. Thể Diệt).