Đường Dạng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Thiền Tông dạng. Kiểu mẫu đời Đường Trung Quốc. Một kiểu kiến trúc theo gót Thiền Tông từ Nam Tống truyền đến Nhật bản vào đầu Thời Đại Liêm Thương. Mới đầu, kiểu kiến trúc này chỉ được sử dụng trong các chùa viện Thiền Tông, nhưng về sau được sử dụng rộng rãi. Kiểu kiến trúc cố hữu của Nhật bản và lối kiến trúc của đời Đường Trung Quốc này là hai dòng chủ yếu về mặt kiến trúc của Nhật bản. Điểm đặc sắc của lối kiến trúc này là ngôi chùa được phối trí theo một đường thẳng. Một đặc sắc khác là các bộ phận của kiến trúc được cấu tạo một cách rất tỉ mỉ, như Điện Xá Lợi của chùa Viên Giác ở Liêm thương, Quan âm đường của chùa Vĩnh bảo ở Kì phụ, Địa Tạng đường của chùa Chính phúc ở Đông kinh v.v...