Đồng Tướng

《同相》 tóng xiāng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong sáu tướng. Các pháp tuy thiên sai vạn biệt, nhưng đều do Nhân Duyên hòa hợp mà thành một pháp Duyên Khởi, không trái nghịch nhau. Như cột, kèo, rường, ngói v.v... hợp lại mà thành ngôi nhà. (xt. Lục Tướng).