Đồng Phẩm Hữu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Nhân Minh. Hữu là có toàn bộ, tức là toàn bộ Tông Đồng Phẩm hoặc Nhân Đồng Phẩm đều phải có nghĩa của pháp Năng Lập (Nhân). Như Thanh Luận sư đối với Tín Đồ Phật giáo mà lập luận thức: Tông: Âm thanh là thường còn. Nhân: Vì có tính lường được. Trong đó, thường còn là pháp Sở Lập, lường được chỉ cho đối tượng của tư tưởng, là pháp Năng Lập. Như vậy, những sự vật có tính thường còn (như Hư Không) đều là Tông Đồng Phẩm; trái lại, những sự vật không có tính thường còn (như cái bình...) đều là Tông Dị Phẩm. Hư Không và tất cả sự vật có tính thường còn, không một vật nào không là đối tượng của tư tưởng, cho nên gọi là Đồng Phẩm Hữu. [X. Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận Ngộ Tha môn thiển thích (Trần đại tề)].