Đông Nhạc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi: Đại tông, Đại sơn, Thái Sơn, Đại nhạc, Thái nhạc, Đông đại, Thiên Tôn. Núi ở phía bắc huyện Thái an, tỉnh Sơn đông, Trung Quốc, một trong Ngũ Nhạc. Núi cao khoảng 1.532 m, chạy dài suốt mấy huyện với những ngọn núi trùng điệp, uốn khúc quanh co, trong đó nổi tiếng nhất là ngọn Trượng nhân. Các vua thời xưa thường đến đây làm lễ tế trời đất, nên đã có các tên gọi như: Phong Thái Sơn, Thiện Lương phụ v.v... Ngoài ra, từ xưa đã có nhiều Đạo sĩ, chư tăng đến đây tu luyện, cho nên đã có không ít đền miếu, chùa viện. Trong đó, các ngôi chùa danh tiếng hơn cả là chùa Thần Thông, chùa Trúc lâm và chùa Đan lãnh. Trong đời Tiền Tần và đời Tùy lần lượt có các Danh Tăng như: Tăng Lãng, Đàm Diên từng sáng lập và phục hưng chùa Thần Thông. Thời Nguyên Ngụy thì có ngài Tăng chiếu vào ở chùa Đơn lãnh và để lại nhiều dấu tích kì lạ. Lại nữa, Đông Nhạc cũng là tên của vị thần ở núi Thái Sơn, tức là Thái Sơn Phủ Quân trong truyền thuyết. [X. Lương Cao Tăng Truyện Q. 5.; Tống Cao Tăng Truyện Q. 24.; Thủy kinh chú Q. 8.; Cổ kim đồ thư tập thành sơn xuyên điển 13- 22; Chức Phương Điển 200].