Đông Lâm Thường Thông

《東林常聰》 dōng lín cháng cōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Tōrin Jōsō, 1025-1091: vị tăng của Phái Hoàng Long () thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, người vùng Diên Bình (, Nam Bình, Tỉnh Phúc Kiến), họ là Thí (). Sau khi Xuất Gia, ông đến Tham Học với Hoàng Long Huệ Nam () trong suốt 20 năm trường, được trao truyền cho Huyền Chỉ đại pháp, rồi đến trú tại Lặc Đàm Tự (), sau đó chuyển đến Đông Lâm Tự () ở Giang Châu (, Cửu Giang, Tỉnh Giang Tây). Ngôi chùa này xưa kia vốn là Luật Viện, nhưng theo chiếu chỉ của vua Thần Tông vào năm thứ 3 (1080) niên hiệu Nguyên Phong (), thì được đổi thành ngôi Thiền tự. Khi ấy vị Thái Thú Nam Xương (, Tỉnh Giang Tây) là Vương Thiều () mới cung thỉnh Hối Đường Tổ Tâm () về đây trú trì, thế nhưng Hối Đường lại cử Thường Thông đến thay thế. Chính nơi đây ông đã tuyên xướng Tông Phong của mình, tiếp độ rất nhiều Học Đồ và suốt 60 năm trường Nỗ Lực nuôi Dưỡng Nhân tài. Sau đó, có chiếu chỉ mời ông đến trú trì Trí Hải Thiền Viện ()Tướng Quốc Tự (), nhưng ông cố Từ Không nhận. Sau ông được ban cho Tử Y cùng với hiệu là Quảng Huệ Thiền Sư (). Hơn nữa, vào năm thứ 3 niên hiệu Nguyên Hựu (), thể theo lời trình tấu của Từ Vương (), ông được ban cho hiệu khác là Chiếu Giác Thiền Sư (). Vào ngày 30 tháng 9 năm thứ 6 (1091) đồng niên hiệu trên, ông Thị Tịch, hưởng thọ 67 tuổi.