Đông Hán Minh Đế
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Vị Hoàng đế đời thứ 2 của nhà Đông Hán, họ Lưu, tên Trang, miếu hiệu Hiển tông, ở ngôi từ năm Trung nguyên thứ 2 đến năm Vĩnh bình 18 (57 - 75). Cứ theo Hậu Hán Kỉ của Viên hoành đời Tấn chép, thì vua Minh Đế nhà Đông Hán ban đêm chiêm bao thấy người vàng bay trong cung điện, sáng hôm sau, vua hỏi các quan, các quan đều nói đó là Phật. Vua bèn phái quan Lang trung tên là Thái âm đi Tây Trúc cầu Phật Pháp, giữa đường gặp hai vị Sa Môn là Nhiếp ma đằng và Trúc Pháp Lan dùng ngựa trắng đang mang kinh Phật đến Trung Quốc, vua liền làm chùa Bạch Mã cho hai vị ở để Dịch Kinh. Việc vua Minh Đế cảm mộng cầu pháp là bắt đầu sự du nhập Phật giáo vào Trung Quốc. Vua mất vào năm Vĩnh bình 18 (75), hưởng dương 48 tuổi.