Độn Sắc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Độn Sắc y, Độn y, Chùy độn. Một loại áo pháp của các tăng sĩ thuộc tông Thiên thai và tông Chân Ngôn Nhật bản. Thời đức Phật còn tại thế, Đệ Tử của Ngài phần nhiều mặc Ca Sa để trật ngực lộ vú, khi vào làng xóm Khất Thực thường bị người đời chê cười, đức Phật bèn chế định pháp mặc Tăng Kì chi (Phạm: Saôkakwkà, Tàu dịch là Phú kiên y, tức là áo lót che kín hai nách) để mặc lót dưới Ca Sa. Về sau, pháp này được truyền vào Trung Quốc, đến đời Hậu Ngụy có chỗ may thêm tay áo mà thành áo đơn mặc lót mình, hoặc thêm dây lưng để phân Biệt Tông phái. Khi truyền sang Nhật bản thì được may bằng lụa tốt, hơi giống chiếc áo choàng gồm cả áo dài, quần và đai lưng. Có thuyết nói Độn Sắc là chỉ cho mầu tro, mầu đen, là một loại trang phục. [X. luật Ngũ Phần Q. 20.; luật Ma Ha Tăng Kì Q. 38.; Hiển mật uy nghi tiện lãm Q.thượng]. (xt. Tăng Kì Chi).