Độc Giác Bồ Đề

《獨覺菩提》 dú jué pú tí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Duyên Giác Bồ Đề. Một trong ba Bồ Đề. Hàng Độc giác chỉ tự phát tâm Bồ Đề chứ không khuyến hóa Chúng Sinh phát tâm Bồ Đề, cũng không học tập nghĩa kinh Đại Thừa, do đó chỉ một mình được giải thoát, cho nên gọi là Độc Giác Bồ Đề. [X. luận Câu xá Q. 25.; Du Già Luận Kí Q. 8. thượng; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 9. phần 3; Tam Tạng Pháp Số Q. 9.]. (xt. Tam Bồ Đề, Duyên Giác).