Đỗ Phủ

《杜甫》 dù fǔ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

712-770: thi nhân thời Thịnh Đường, tự là Tử Mỹ (), hiệu Thiếu Lăng (). Thưở nhỏ ông sống trong cơ cực, bần hàn, đến gần 40 tuổi ông mới được ra làm quan với các chức như Tả Thập Di (), Công Bộ Viên Ngoại Lang (). Từ đó cuộc sống của ông có phần thoải mái, nhưng ông lại quen cuộc sống rong chơi phóng đãng và cuối cùng chết trên đường ngao du. Ông hằng quan tâm sâu xa đến chính trị, xã hội và thơ ông thường có khuynh hướng than thở những cảnh ly loạn trong thời chinh chiến. Ông cùng thi sĩ Lý Bạch được xem như là thi nhân đệ Nhất Thời Đường. Sau này hậu Thế Tôn sùng ông như là một Thi Thánh. Ông có viết quyển Đỗ Công Bộ Tập () và một số bài thơ tiêu biểu của ông như: Xuân Vọng (), Nguyệt Dạ (), Binh Xa Hành (), Giang Thôn (), v.v.