Đồ Độc Cổ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Quả trống có bôi chất độc, khiến người nghe tiếng trống ấy chết liền. Thiền Tông dùng từ ngữ này để ví dụ lời nói Cơ Duyên của bậc thầy có năng lực làm cho người học diệt hết tham, sân, si. Mục Toàn khoát Thiền Sư trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 16 (Đại 51, 326 trung),nói: Ý trong lời dạy của ta giống như trống có bôi chất độc (Đồ Độc Cổ), đánh một tiếng, xa gần người người nghe đều mất mạng!. [X. kinh Niết Bàn Q. 9. (bản Bắc)].