Đĩnh

《鼎》 dǐng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: bên cạnh nghĩa là cái đĩnh tượng trưng cho vương quyền, đế vị, nó còn có nghĩa là ngôi vị nhà vua, của hoàng đế. Ngoài ra nó còn là tên của một trong 64 quẻ dịch, nghĩa là làm mới, cách tân. Cho nên đỉnh kiến () có nghĩa là nhà vua kiến lập. Như trong Tục Đăng Chánh Thống (, CBETA No. 1583) quyển 33 có đoạn: “Đỉnh kiến Bảo Phường vu Hoàng Long phong hạ, vi Khai Sơn đệ nhất đại yên, chí Khang Hy Giáp Dần lục nguyệt nhị thập hữu thất nhật, thuyết kệ Cát Tường nhi thệ, thế thọ thất thập cửu (廿, kiếp lập ngôi chùa dưới đỉnh núi Hoàng Long, làm vị tổ Khai Sơn thứ nhất; đến ngày 27 tháng 6 năm Giáp Dần [1674] đời vua Khang Hy, ngài nói kệ rồi An Nhiên ra đi, hưởng thọ 79 tuổi).”