Đề Vân Bát Nhã
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm:Devaprajĩà. Cũng gọi Đề vân đà nhã na. Hán dịch: Thiên trí, người nước Vu điền. Sư học thông suốt cả Đại Thừa và Tiểu Thừa, giỏi Chú Thuật và Thiền pháp. Niên hiệu Vĩnh xương năm đầu (689) đời Vũ chu sư đến Trung Quốc, vâng mệnh vua Dịch Kinh ở chùa Đông tại nước Ngụy. Đến năm Thiên thụ thứ 2 (691), sư đã dịch được các kinh luận như: Hoa Nghiêm Kinh bất tư nghị Phật cảnh giới phần 1 quyển, Hoa Nghiêm Kinh Tu từ phần 1 quyển; Tạo Tượng Công Đức kinh 2 quyển, Trí Cự Đà La Ni kinh 1 quyển, Chư Phật Tập Hội Đà La Ni Kinh 1 quyển, Đại Thừa Pháp Giới Vô Sai Biệt Luận 1 quyển. [X. Đại Chu San Định Chúng Kinh Mục Lục Q. 1., Q. 2.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 9.; Tống Cao Tăng Truyện Q. 2.].