Đệ Lục Thiên Bảo

《第六天寶》 dì liù tiān bǎo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vật báu ở cõi trời thứ 6, là trời Tha hóa Tự Tại. Đây là tầng trời cao nhất trong cõi Dục, cho nên vật báu ở đây cũng quí giá hơn vật báu của các cõi khác. Trong Kinh Điển thường dùng vật báu của cõi trời này để ví dụ các vật báu Thù Thắng ở cõi Phật. Kinh Vô lượng thọ quyển thượng (Đại 12, 270 thượng), nói: Cõi nước của đức Phật ấy, bảy báu tự nhiên đầy đủ (...) thanh tịnh Trang Nghiêm hơn so với các vật báu của tất cả Thế Giới trong mười phương, là vật báu quí nhất trong các vật báu, giống như vật báu của cõi trời thứ 6.