Đại Mai Pháp Thường

《大梅法常》 dà méi fǎ cháng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Daibai Hōjō, 752-839: người Tương Dương (, thuộc Tỉnh Hồ Bắc), họ là Trịnh (). Ông tu học ở Ngọc Tuyền Tự () vùng Kinh Châu (, thuộc Tỉnh Hồ Bắc) từ thưở nhỏ, rồi đăng đàn thọ cụ túc giới ở Long Hưng Tự (). Ông rất tinh thông kinh luận, nhưng lại có chí tu Thiền, cuối cùng ông theo làm môn hạ của Mã Tổ Đạo Nhất () và được đốn ngộ. Vào năm thứ 12 (796) niên hiệu Trinh Nguyên (), ông đến trú ở Đại Mai Sơn (), chỗ ẩn cư xưa kia của Mai Tử Chơn (), thuộc phía nam Dư Diêu (), Tứ Minh (, thuộc Tỉnh Triết Giang). Sau khi sống nơi ấy được 40 năm, ông bị vị tăng môn đệ của Diêm Quan Tề An () phát hiện ra nơi nhàn cư của mình. Vào năm đầu (836) niên hiệu Khai Thành () nơi đây trở thành Hộ Thánh Tự (), với số lượng đồ chúng lên đến sáu bảy trăm người. Vào ngày 19 tháng 9 năm thứ 4 (839) đồng niên hiệu trên, ông thị tịch, hưởng thọ 88 tuổi đời và 69 hạ lạp. Đệ tử từ pháp của ông có Hàng Châu Thiên Long (), Tân La Ca Trí (), Tân La Trung Sảng (), v.v. Ông có lưu lại cuốn Minh Châu Đại Mai Sơn Thường Thiền Sư Ngữ Lục () 1 quyển.