Đầu Tử Đại Đồng

《投子大同》 tóu zi dà tóng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Tōsu Daidō, 819-914: pháp từ của Thúy Vi Vô Học (), con nhà họ Lưu () ở Hoài Ninh (), Thư Châu (, Tỉnh An Huy). Ông Xuất Gia hồi còn nhỏ, ban đầu đọc Kinh Hoa Nghiêm, nhân đó thấy rõ tánh hải, sau đến tham yết Thúy Vi và ngộ được Huyền Chỉ. Về sau, ông đi châu du đó đây, rồi trở về quê cũ và ẩn cư ở Đầu Tử Sơn (). Ông có gặp Triệu Châu () ở Huyện Đồng Thành () và cùng nhau hàn huyên Phật Pháp. Ông trú tại Đầu Tử Sơn hơn 30 năm trường. Đến ngày mồng 6 tháng 4 năm thứ 4 (914) niên hiệu Càn Hóa (), ông ngồi An Nhiên mà thoát hóa, hưởng thọ 96 tuổi, và được ban Thụy Hiệu là Từ Tế Đại Sư ().