Đầu Bôn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Bôn tức Bôn Tử, là cái bát nông đựng canh trong Thiền Lâm. Bát có 3 cỡ: lớn, vừa và nhỏ. trong đó, bát lớn gọi là Đầu Bôn. Điều Phó Chúc phạn trong Thiền uyển thanh qui quyển 1 (Vạn tục 111, 441 hạ), nói: Đặt 3 cái bát, kế đến mở túi vải lấy đũa, thìa đặt ngang phía sau Đầu Bôn. [X. Phiên Dịch Danh Nghĩa Tập Q. 7.; Thiền Lâm Tượng Khí Tiên Khí vật môn]. (xt. Bôn Tử).