Đạt Quán
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(1543 - 1603) Vị tăng sống ở đời Minh, người Ngô giang, họ Trầm, tên Chân Khả, hiệu là Tử bá lão nhân. Lúc trẻ tính hào hiệp, năm 17 tuổi sư theo ngài Tuệ luân ở núi Hổ khâu Xuất Gia. Sau, nhân khi vân du, nghe người tụng kệ của ngài Trương chuyết đến câu: Dứt trừ vọng tưởng càng thêm bịnh, tìm tới Chân Như cũng là tà, sư liền khởi lòng ngờ. Một hôm đang ăn cơm, bỗng nhiên sư tỉnh ngộ, liền nói (Vạn tục 142, 101 hạ): Giá như ta ở bên Lâm tế, Đức sơn thì ngay một cái tát liền tỉnh. Không bao lâu, sư đến Thanh lương, Yên kinh hoằng pháp. Năm Vạn lịch 31 (1603), vì người vu khống nên Sư Bị bắt và khép vào tội chết, nhưng sư vẫn thản nhiên, làm bài kệ rằng: Một tiếng cười vang hẳn có nhân, Hay đâu khối đất chẳng vương trần; Từ nay trời rộng thênh thang bước, Cây sắt trổ hoa chẳng đợi xuân! Nói kệ xong, sư ngồi yên mà tịch, thọ 61 tuổi, 41 tuổi hạ. Sư có các tác phẩm: Bát Nhã tâm kinh thuyết, Bát Nhã tâm kinh yếu luận, Bát Nhã tâm kinh trực đàm mỗi thứ 1 quyển, Tử bá lão nhân tập 15 quyển. Ngoài ra, sư từng cùng với ngài Mật Tạng hợp sức khắc bản Phương sách đại tạng. [X. Tục Thích Thị Kê Cổ Lược Q. 3.; Ngũ Đăng Nghiêm Thống Q. 16.; Ngũ Đăng Toàn Thư Q. 120.].