Đạo Bằng

《道憑》 dào píng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Dōhyō, 488-559: vị tăng sống dưới thời Bắc Tề, người vùng Bình Ân (, thuộc Huyện Khâu [], Sơn Đông []), họ Hàn (). Năm lên 12 tuổi, ông Xuất Gia, chuyên nghiên cứu Kinh Duy Ma (), Kinh Niết Bàn (), Thành Thật Luận (), v.v., rồi vào Thiếu Lâm Tự () tu Thiền. Sau ông theo Luật Sư Huệ Quang () học Tứ Phần Luật, hầu thầy được 10 năm thì ngộ được chân ý của Đại Thừa. Sau khi từ giã thầy mình, ông chuyên tâm giảng thuyết Thập Địa Kinh Luận (), Niết Bàn Kinh (), Hoa Nghiêm Kinh (), Tứ Phần Luật (), v.v., từ đó tiếng tăm ông vang khắp kinh đô nhà Nghiệp. Hơn nữa, do tài biện luận xuất chúng của ông, người ta ví ông giống như Xá Lợi Phất, Đệ Tử của Phật. Ông cùng với Đệ Tử Linh Dụ () tiếp tục nhau cùng tuyên xướng Tông Phong của thầy mình Huệ Quang. Vào năm thứ 10 (559) niên hiệu Thiên Bảo () nhà Bắc Tề, ông Thị Tịch, hưởng thọ 72 tuổi.