Đằng Nguyên Đạo Trưởng

《藤原道長》 téng yuán dào zhǎng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Fujiwara-no-Michinaga, 966-1027: nhà Quý Tộc và quan lại sống giữa thời Bình An, con thứ 5 của Kiêm Gia (), thường gọi là Ngự Đường Quan Bạch (), Quan Bạch Thái Chính Đại Thần () trước khi Xuất Gia ở Pháp Thành Tự (), hay còn gọi là Pháp Thành Tự Nhiếp Chính (). Dưới thời kỳ cực thịnh của dòng họ Đằng Nguyên, ông là người đứng đầu dòng họ. Chương Tử (), con gái đầu của ông, là Hoàng Hậu của Nhất Điều Thiên Hoàng (, Ichijō Tennō), sanh ra hai vị Thiên Hoàng Hậu Nhất Điều (, Goichijō) và Hậu Châu Tước (, Gosuzaku). Thứ nữ Nghiên Tử () là Hoàng Hậu của Tam Điều Thiên Hoàng (, Sanjō Tennō); con gái thứ 3 Uy Tử () là Hoàng Hậu của Hậu Nhất Điều Thiên Hoàng, con gái thứ 4 Hy Tử () là vợ của Hậu Châu Tước Thiên Hoàng. Ông là người có công xây dựng Pháp Thành Tự. Tác phẩm của ông có nhật ký Ngự Đường Quan Bạch() do tự tay ông viết.