Đan Phức

《單複》 dān fù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đơn, chỉ cho Thiền Tông; Phức, chỉ cho các Tông Phái khác. Bài Tựa trong kinh Đại Phương Quảng Viên Giác Tu Đa La Liễu Nghĩa (Đại 39, 524 trung), nói: Ba quán trong suốt. Chân Giả đều vào. Các luân xen lẫn. Đơn phức viên tu. Bốn tướng tiềm thần.