Đại Viên Cảnh Trí

《大圓境智》 dà yuán jìng zhì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hay Đại Viên Kính Trí (Sanskrit: ādarśa-jñāna, ), một trong 4 Trí (Đại Viên Kính Trí [], Bình Đẳng Tánh Trí [], Diệu Quan Sát Trí []Thành Sở Tác Trí []) của đức Phật, chỉ trí tuệ của đức Phật có thể ánh hiện một cách Như Thật tất cả các pháp. Giống như cái gương tròn, lớn, Loại Trí tuệ này trong sạch, tròn đầy, có thể phản chiếu tất cả Hình Tượng; Mật Giáo gọi nó là Kim Cang Trí (). Theo Duy Thức Tông, sau khi Thành Phật, Phiền Não Chuyển Biến thành trí tuệ. Trí tuệ Phật này được chia thành 4 loại, trong đó, loại thứ tư (tức A Lại Da Thức [s: ālaya-vijñāna, Pāli: ālaya-viññāṇa ]) sẽ Chuyển Biến thành Thanh Tịnh Trí, tức Đại Viên Kính Trí này. Trong Bát Thức Quy Cũ Tụng () có giải thích rằng: “Nhất Sát Na gian, vĩnh đoạn Thế Gian Nhị Chướng Chủng Tử, chuyển Đệ Bát Thức thành Đại Viên Kính Trí, thử thời xả khứ Dị Thục chi danh, nhi xưng vi A Đà Na Thức (, trong khoảng Sát Na, mãi đoạn các hạt giống của hai chướng ngại trên đời, Chuyển Thức Thứ Tám thành Đại Viên Kính Trí; lúc bấy giờ bỏ đi tên gọi Dị Thục, mà gọi là A Đà Na Thức).” Hay như trong Nhân Thiên Nhãn Mục () quyển 5 cũng có đoạn: “Phật chuyển Bát Thức nhi thành Tứ Trí giả, dụng bát vi Đại Viên Kính Trí, thất vi Bình Đẳng Tánh Trí, lục vi Diệu Quan Sát Trí, tiền ngũ vi Thành Sở Tác Trí (, Phật chuyển Tám Thức thành Bốn Trí; dùng Thức Thứ Tám làm Đại Viên Kính Trí, Thức Thứ Bảy làm Bình Đẳng Tánh Trí, Thức Thứ Sáu làm Diệu Quan Sát Trí, và năm thức trước làm Thành Sở Tác Trí).”