Đại Thừa Pháp Vương

《大乘法王》 dà chéng fǎ wáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vua pháp Đại Thừa. Tên hiệu do các Hoàng đế đời Minh của Trung Quốc phong cho những vị Danh Tăng của Phật giáo Tây tạng. Năm Vĩnh lạc 11 (1414) vua Minh Thành tổ phong cho vị tăng thuộc phái Tát ca tên là Côn trạch Tư Ba Danh Hiệu: Vạn hạnh câu dung Diệu Pháp tối thắng Chân Như trí tuệ hoằng tứ quảng tế hộ quốc tuyên giáo Chính Giác Đại Thừa Pháp Vương tây Thiên Thượng thiện Kim Cương phổ ứng đại Quang Minh Phật, gọi tắt là Đại Thừa Pháp Vương.