Đại Tạng Thánh Giáo Pháp Bảo Tiêu Mục
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gồm 10 quyển, do Vương cổ soạn vào năm Sùng ninh thứ 4 (1105) thời Bắc Tống, ngài Quản Chủ Bát soạn tập tiếp vào đời Nguyên, được thu vào Cổ kim đồ thư tập thành thần dị điển và Pháp Bảo tổng Mục Lục. Gọi tắt: Pháp Bảo tiêu mục, Tiêu mục. Nội dung dựa theo thứ tự quyển, pho của toàn bộ Đại tạng để giải thích Đại Cương của các kinh. Đây là sách mở đầu cho loại sách Mục Lục sau này. Từ quyển 1 đến nửa phần trước của quyển 6 là kinh, luật, luận Đại Thừa, từ nửa phần sau quyển 6 đến nửa phần đầu quyển 8 là kinh, luật, luận Tiểu Thừa; nửa phần sau quyển 8 đến nửa phần đầu quyển 9 là Thánh hiền lục, Truyện kí, Kinh lục, nửa phần sau quyển 9 là các kinh dịch vào những năm Trinh nguyên, quyển 10 là các kinh mới được dịch vào đời Tống. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 46.; Duyệt Tạng Tri Tân Q. 44.; Tống sử nghệ văn chí thứ 158].